Phan Rang, quê tổ của tôi
Phan Rang, my ancestral homeland
Bao năm lập nghiệp, thế rồi bỏ đi
So many years building a life, then left
Bỏ đi, đâu phải danh gì
Leaving, not for any fame
Nhưng vì con cháu đã đi nước ngoài
But because children and grandchildren went abroad
Ra đi, đoán tù Không sai
Departing, prison foreseen not wrongly
Cỏ Hoa, cảnh lạ, vẫn dài lệ rơi
Grass and flowers, strange scenery, tears still fall
Nhớ làng, nhớ xóm, nhớ đời
Miss the village, the hamlet, miss the life
Nhớ chuông thánh thót là nơi họp cùng
Miss the clear bell where we gathered
Đâu còn những buổi họp chung
No more those shared gatherings
Đâu còn cha Xứ, trùng phùng gặp nhau
No more the parish priest, reunions meeting
Phan Rang, nhớ mãi trong đầu
Phan Rang, forever remembered in mind
Tuổi già, tóc bạc, bao lâu lại về
Old age, white hair, how long till return
Quê tôi, nước chảy ven đê
My homeland, water flows along the dike
Sớm trưa chiều tối, đi về gặp nhau
Morning noon evening night, coming and going meeting
Bây giờ vui ít nhiều sầu
Now little joy, much sorrow
Tuy rằng có họp, họp lâu một tuần
Though there are gatherings, lasting a week
Mỹ Âu, Vị Kỷ cá nhân
America, Europe, selfish individualism
Việt Nam bao bọc tình thần quốc gia
Vietnam wraps in national spirit
Dù rằng đâu cũng là nhà
Though everywhere is home
Làm sao đoàn Kết dù xa gần
How to unite whether far or near
Giữ sao được mãi tình thần
How to keep the spirit forever
Giúp nhau những lúc tinh thần Kém vui
Help each other in low-spirited times
Bại chẳng, xin chớ có lui
Failing, please do not retreat
Thắng chẳng, xin chớ có vui một mình
Winning, please don't rejoice alone
Xin đừng bỏ việc mưu sinh
Please don't abandon livelihood
Nhớ rằng hạnh phúc là mình tạo nên.
Remember happiness is self-made
Vậy thì cố gắng làm nên
So then strive to succeed
Hãy vui hiện tại, bề trên đỡ cùng
Enjoy the present, the higher powers help
Buồn Vui, hãy chịu hưởng chung
Sorrow and joy, share together
Nay mai, lại cũng về vùng cách xa
Someday, again return to distant regions
Bây giờ, đâu cũng là nhà
Now, everywhere is home
Trong đầu con nhớ mẹ cha được rồi
In mind the child remembers parents, enough
Phan Rang, quê tổ của tôi
Bao năm lập nghiệp, thế rồi bỏ đi
Bỏ đi, đâu phải danh gì
Nhưng vì con cháu đã đi nước ngoài
Ra đi, đoán tù Không sai
Cỏ Hoa, cảnh lạ, vẫn dài lệ rơi
Nhớ làng, nhớ xóm, nhớ đời
Nhớ chuông thánh thót là nơi họp cùng
Đâu còn những buổi họp chung
Đâu còn cha Xứ, trùng phùng gặp nhau
Phan Rang, nhớ mãi trong đầu
Tuổi già, tóc bạc, bao lâu lại về
Quê tôi, nước chảy ven đê
Sớm trưa chiều tối, đi về gặp nhau
Bây giờ vui ít nhiều sầu
Tuy rằng có họp, họp lâu một tuần
Mỹ Âu, Vị Kỷ cá nhân
Việt Nam bao bọc tình thần quốc gia
Dù rằng đâu cũng là nhà
Làm sao đoàn Kết dù xa gần
Giữ sao được mãi tình thần
Giúp nhau những lúc tinh thần Kém vui
Bại chẳng, xin chớ có lui
Thắng chẳng, xin chớ có vui một mình
Xin đừng bỏ việc mưu sinh
Nhớ rằng hạnh phúc là mình tạo nên.
Vậy thì cố gắng làm nên
Hãy vui hiện tại, bề trên đỡ cùng
Buồn Vui, hãy chịu hưởng chung
Nay mai, lại cũng về vùng cách xa
Bây giờ, đâu cũng là nhà
Trong đầu con nhớ mẹ cha được rồi
← swipe to switch language →